Chương 6: Lốc Xoáy Trong Đêm Đen

Độ dài: 9555 từ - Đăng lúc:1 tháng trước - Lượt xem: 5176

Phần 1

Yuri và Amakasu phải mất khá lâu mới có thể thoát khỏi khu vực chìm trong bóng tối ấy.

Họ may mắn bắt được một chiếc taxi chưa đi vào khu vực bị ảnh hưởng và có thể trở lại Miếu Nanao cạnh Công viên Shiba.

Trong khuôn viên của ngôi đền có một nhà dịch vụ khá đơn giản.

Yuri đã cất Gorgoneion ở đây để bảo vệ nó an toàn. Đó là một căn phòng được chuẩn bị đặc biệt cho riêng cô, để cô được thoải mái sử dụng.

Cô đã để Amakasu đợi ngoài sân để vào trong một mình.

Khi Yuri quay lại với Gorgoneion, Amakasu đang báo cáo tình hình hiện tại của họ bằng di động, cho một người có lẽ là thành viên Ủy Ban Biên Soạn Lịch Sử ở đầu dây bên kia.

“Thế nên vật gây ra rắc rối là Bảo vật của Rắn, thật là phiền toái.”

Amakasu nói sau khi cúp máy được khoảng ba phút.

Cuộc gặp gỡ với Kusanagi Godou, sự xuất hiện của cô người yêu tự phong người Ý, và cả sự hiện diện của Athena — Amakasu đã báo cáo tất cả.

Mọi thứ diễn biến nhanh đến độ Amakasu đã trưng ra cái thái độ ‘làm theo cách của tôi’ đặc biệt khó chịu của anh ta biết bao nhiêu lần.

Dù có là kẻ thô lỗ như vậy, thì anh vẫn là một thành viên của Ủy Ban Biên Soạn Lịch Sử.

Hiểu biết về pháp thuật phong phú, được đào tạo về võ thuật, trang bị kiến thức về các hiện tượng tâm linh, cùng các thần thoại về thánh thần từ quá khứ đến hiện tại… đó là những điều mà mọi người cần ở anh.

“Tôi không thể tin là một bảo vật như Gorgoneion lại được khai quật ở Châu Phi, nếu để ý thì sẽ thấy thật kỳ lạ khi nó lại là thứ có liên kết với một nữ thần Hy Lạp.”

Yuri hỏi bâng quơ.

Cô cũng chỉ mong nhận lại được vài gợi ý có thể dẫn đến một câu trả lời cụ thể.

“Ồ không, chẳng có gì là lạ cả. Plato[1] đã từng viết trong các tác phẩm đối thoại của ông rằng ‘Nữ thần Hy Lạp Athena và nữ thần Libya Neith là cùng một vị thần’.”

“Các tác phẩm đối thoại của Plato?”

Đối mặt với một Amakasu vừa dễ dàng trả lời câu hỏi, Yuri không thể không thay đổi cách nhìn về anh.

Đúng là một thành viên Ủy Ban Biên Soạn Lịch Sử có khác, kiến thức của anh thật dồi dào.

“Đúng vậy, tôi nhớ không nhầm thì là trong Timaeus[2]. Đó là một thần thoại Hy Lạp cổ đại. Ngay cả Herodotus[3] cũng từng viết một điều tương tự, rằng ‘hầu hết các thần Hy Lạp đều được du nhập từ nước ngoài’.”

Yuri cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ khi lắng nghe lời giải thích.

Là một Miko, cô cũng được dạy một chút về văn hóa phương Tây. Dù cô có biết nhiều hơn những cô gái đồng trang lứa, nhưng văn hóa Hy Lạp cổ xưa vẫn là một vấn đề khá mới mẻ với cô.

“Trong đền Pantheon ở Hy Lạp, có nhiều vị thần được du nhập từ nhiều nơi khác nhau của thế giới cổ đại. Họ bắt nguồn từ Ai Cập, Libya, Babylon, Syria và nhiều nơi khác. Đó là do nhiều vị thần trong khu vực và bộ tộc của họ đã sáp nhập vào với nhau.”

“Là vậy sao… Tôi không biết gì cả.”

“Không sao cả, người Nhật thường không biết mà. Bởi vì chúng ta sống trong quốc đảo khép kín, đúng hơn là thường không chú ý đến những văn hóa đa dạng được người nhập cư du nhập vào. Kiểu như chỉ cần đọc kinh thánh thì cô cũng hiểu được về Verethragna, vị thần mà Kusanagi-san đã đánh bại.”

“Ể!? Thật sao?”

Thần chiến tranh của Ba Tư được cho là có tận mười hóa thân.

Làm sao mà một vị thần từ Trung Á lại xuất hiện trong cuốn sách nổi tiếng nhất thế giới như thế?

“Đúng hơn thì là tổ tiên của vị thần đó. Tôi đã từng nói rằng Verethragna sánh ngang với Heracles như một vị thần của chiến thắng. Nhưng Heracles[4] lại được tạo ra từ nhiều thần khác, tổ tiên lâu đời nhất của ông là Ba’al[5], thần bão tố thống trị xứ Canaan[6].”

“Ý anh là thần Châu Phi Neite sau đó đã được gọi là Athena… phải không?”

Amakasu cười nhẹ trước câu hỏi của cô.

“Ai mà biết được? Tôi chỉ là một giáo dân nên không nghĩ mình nên bình luận chuyện này. Thành thật mà nói đây là một phần tối của Athena, nữ thần này không chỉ liên kết sâu xa với Neite, mà còn với cả Medusa.”

“Tôi nhớ rằng người đánh bại Medusa là Perseus, người anh hùng được Athena bảo hộ.”

Yuri nghĩ về những thần thoại nổi tiếng của Hy Lạp.

Với mái tóc từ hàng chục con rắn và khả năng hóa đá người khác chỉ bằng ánh mắt, Medusa đã bại trong tay Perseus, khi chàng cắt đầu cô và dâng nó cho Athena.

“Thần thoại đó giải thích mối quan hệ giữa Medusa và Athena. Cô có biết sau đó Athena luôn giữ cái đầu của Medusa bên mình như một vật tế không. Từ thời cổ đại, khiên của Athena[7] luôn luôn được khắc hình đầu Medusa.”

Và Medusa ở dạng này đã luôn bên cạnh Athena từ đó.

Không phải là bạn bè, như thể là bị liên kết với nhau bởi số phận vậy.

“Và nếu cô có tìm hiểu về nguồn gốc của Medusa, cô sẽ biết rằng cô ta đến từ Châu Phi, cô ta không phải một con quái vật.”

Các vị thần đến từ các nền văn hóa khác nhau thường bị coi như là quái vật độc ác, đến để thống trị vương quốc khác. Dĩ nhiên là cuối cùng họ luôn bị đánh bại.

Những truyền thuyết về việc đánh bại và tiêu diệt những con quái vật độc ác có trong các thần thoại ở khắp nơi.

“Hơn nữa Athena cũng có liên quan đến nhiều nữ thần khác ngoài Medusa. Chỉ là có quá nhiều vai trò tương đồng nhau thôi.”

“Vai trò tương đồng của anh nói là sao?”

Yuri hỏi Amakasu, người đang quá lười để giải thích.

Chủ đề đã hơi lạc đề một chút.

Mặc dù Yuri biết điều này, nhưng cô vẫn muốn hỏi tiếp. Không phải vì tò mò, chỉ là do bản năng Miko thúc đẩy.

“Những nữ thần có tên tương tự như Athena cũng đến từ Nam Âu, Bắc Phi và cả khu vực phía Đông giáp Địa Trung Hải như Thổ Nhĩ Kỳ và Syria, càng ngày càng nhiều nữ thần có chung tên với cô. Có Athena, Atana, Atona, Anata, Asherat, Aset, Ath-enna, nhiều lắm. Ngay cả Ba’al mà tôi vừa nói đấy, có em gái là một nữ thần chiến tranh.”

“Nữ thần chiến tranh… em gái…”

Trí óc Yuri không ngừng quay.

Em gái, vợ và con gái của người cai trị đền Pantheon. Nữ thần chiến tranh. Nữ thần rắn. Nữ thần của sự sống.

“Chúng ta không nên bỏ qua bất cứ cái tên nào na ná về cách phát âm. Mặc dù ban đầu cùng tên, nhưng rồi họ tiếp tục truyền bá qua các nền văn hóa khác nhau, và sau mỗi lần nó lại trở nên nổi tiếng hơn… đó là cách chúng ta nghĩ về họ.”

Một nụ cười cay nghiệt xuất hiện trên môi Amakasu, có lẽ anh cũng vừa nhận ra sự lạc đề.

“Một số người nói rằng Athena là hiện thân của cú, bóng tối có thể là nguyên do. Tôi đã yêu cầu một báo cáo điều tra từ hiện trường trong cuộc điện thoại rồi.”

“Hiện trường — ý anh là vùng nằm trong bóng tối à?”

“Đúng thế. Athena đang di chuyển về phía Đông cao tốc trung tâm Tokyo qua khu vực Chiba. Chắc chắn là cô ta nhắm đến Gorgoneion, làm cả khu vực chìm vào bóng tối và triệu hồi cú… chúng sẽ ập đến đây như vũ bão sớm thôi.”

Sau lời nói bông đùa của Amakasu.

Sân Miếu Nanao hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Mặc dù nơi này nằm giữa rừng nhưng nó vẫn ở trung tâm, với nguồn sáng đến từ các tòa nhà chọc trời xung quanh.

Ngoài đèn đường cũng leo lắt vài ánh đèn neon rực rỡ từ các cửa hàng tiện lợi rọi vào.

Thông thường đây sẽ là nơi rực sáng cả ngày và đêm. Nhưng mà ngay lúc này, tất cả chỉ còn bóng tối vô tận bao trùm.

Mặt trăng chỉ còn lại một nửa trên bầu trời, tỏa những tia lạnh lẽo xuống mặt đất.

“Ah, nơi này đã bị ảnh hưởng bởi nữ thần rồi… đến mức này, chúng ta chỉ còn nước cầu nguyện vị Quỷ Vương kia sẽ nhanh chóng can thiệp, không thì sẽ không thể xử lý được mất.”

Amakasu lẩm bẩm với chính mình trong ngôi đền bị bao bởi phủ bóng tối.

 

Phần 2

“Đó là ‘sự hiện diện của nữ thần bóng tối’… và Gorgoneion với dấu ấn của Rắn là một hiện vật gắn liền với đất mẹ. Vậy nữ thần có thể thao túng bóng tối và mặt đất…”

Yuri đứng từ trong miếu ngước nhìn bầu trời.

Không gian trước mặt cô tối hơn cả ngọc trai đen.

“Cú là sứ giả của Athena, là loài chim mang theo bất hạnh chỉ xuất hiện vào ban đêm và được xem là mang theo những điềm gở. Nhưng chúng cũng được tôn thờ như một biểu tượng cho trí tuệ, đại diện cho cả thần thánh và những tai ương từ thời cổ đại. Đặt ‘rắn’ bên cạnh ‘cú’ có ý nghĩa gì đây?”

Amakasu lầm bầm khó chịu.

Mặc dù không thể nhìn thấy anh, nhưng âm thanh và hơi thở dường như ở rất gần.

Trong miếu cũng có thêm vài người khác, những người đã cảm thấy được sự dị thường và chạy đến đây.

Điều đó khiến cho những người này trở nên không đáng tin cậy chút nào, nhưng cũng chẳng có gì là lạ. Không phải ai trong đất nước này cũng có khả năng chống lại một [Dị Thần].

Ngay cả những người thân thiết của họ cũng lúng túng không biết phải làm gì.

Yuri bắt đầu run rẩy.

Từ thời xa xưa, loài người đã khiếp sợ bóng tối, nhưng từ khi ánh sáng từ điện được phát minh ra, họ đã gần như quên đi nỗi sợ này, thế nhưng nó vẫn luôn thường trực như một bản năng tự nhiên.

Giờ họ cũng đang như lúc đó, cực kỳ nỗ lực để thoát ra được khỏi khu vực bóng tối.

Để đi bộ dưới ánh trăng mờ nhạt, họ chỉ có thể định hướng đi bằng cách sờ tay theo tường và hàng rào gần đó, ngay cả con đường đang đi có tốt đến thế nào thì vẫn gặp nhiều khó khăn.

Người ta xáp lại gần nhau hơn trong đêm tối, không cần biết người lạ kia đến từ đâu.

“Thấy chưa, miễn là chỉ cần có ánh sáng, chúng ta sẽ cố gắng hết sức.”

Một ánh sáng cam gắt chợt lóe sáng.

Amakasu vừa tạo lửa bằng chiếc bật lửa của mình, nhưng ngọn lửa đã ngay lập tức bị dập tắt.

“Lửa tắt — nghĩa là lửa cũng mất đi sức mạnh rồi, đúng không?”

“Phải, sức mạnh của bóng tối mạnh đến hãi hùng… đúng là một [Dị Thần] có khác.”

Dù là thời cổ đại hay hiện tại, con người ta vẫn luôn dành cho những vị thần những cái tên tôn kính.

Thần thánh mang trong tay nhiều quyền lực không chỉ đe dọa, mà còn coi thường người phàm.

Thời tiền sử họ vẫn còn vô danh.

Nhưng nhân loại đã sớm tìm thấy dấu vết cho sự hiện diện của họ giữa đất trời. Người phàm xem những cơn bão và lũ lụt như là sự phẫn nộ của thần linh, tôn thờ những loài ác thú như là hiện thân của họ.

Trải qua nhiều thời đại, con người đã đặt tên cho những vị thần, và thêu dệt nên những truyền thuyết xoay quanh họ.

Ví dụ như cha đẻ Trái Đất Eru[8], thần chiến tranh Ogmios[9], nữ thần hoang dã Artemis[10].

Thần vũ lực và thợ rèn Ogoun[11], thần diệt vong Tezcatlipoca[12].

Cũng có cả thần lãng du Susanoo[13] của bầu trời, hay thần của mười hai hóa thân Vishnu[14].

Thánh thần nhiều như những vì sao.

Tất cả đều khởi nguồn từ trí óc của con người.

Người ta có thể nói rằng đây là một nghi lễ được loài người nghĩ ra để ngăn chặn sức mạnh áp đảo từ các vị thần.

Những vị thần được phong tên thần thoại không nên quá lạm dụng uy quyền. Dù cho là sử dụng để sùng bái hay trả thù, các vị thần cũng không nên vượt quá quyền hạn của họ.

Do vậy, con người hoàn toàn có thể đối phó với các mối đe dọa, hay đáp lại phước lành được ban từ thần linh.

Nếu một vị thần muốn vượt quá quyền hạn và năng lực thần thoại của mình.

Nếu họ quyết định quay trở lại hình dáng sơ khai, vào thời điểm trước khi họ bị ràng buộc bởi những quyền hạn.

Thì những vị thần như vậy sẽ được gọi là [Dị Thần].

Sau khi quay lưng lại với các thần thoại mà con người tạo nên, họ sẽ xuống trần. Một số đi tới những quốc gia đã công nhận họ, số khác lại trôi dạt đến những vùng đất xa xôi.

Bất kể như thế nào, [Dị Thần] sẽ mang lại tai họa cho nhân loại.

Nếu một vị thần mặt trời hạ thế, thế giới sẽ trở nên nóng vô cùng.

Nếu một vị thần biển hạ thế, nhân loại sẽ bị nhấn chìm trong bể nước.

Nếu một vị thần địa ngục hạ thế, bệnh dịch sẽ lây lan và thổi chết chóc đến từng thành phố.

Nếu một vị thần phán xử hạ thế, người dân sẽ hứng chịu đủ mọi hình phạt.

Mang theo sự mất cân bằng và biến dạng đi quanh thế giới, các vị thần tai ương này sẽ hành động vô tội vạ để tạo ra cho mình một thần thoại mới — đó là những [Dị Thần].

“Nhưng giờ đây bóng tối không chỉ dập tắt ánh sáng, nó thậm chí còn làm xe cộ ngưng hoạt động. Sao điều này lại xảy ra? Vẫn may là chưa có thảm họa nào, nhưng…”

Yuri lặp lại câu hỏi của cô một lần nữa.

Xe đi trên cao tốc mà đột nhiên ánh sáng tắt ngúm như thế chắc chắn sẽ xảy ra tai nạn.

Nếu Athena đi đến đâu đều mang lại hậu quả như vậy — nghĩ về nó thôi cũng thấy đáng sợ.

“Trong cái rủi luôn có cái may. Bóng tối dập tắt đi lửa và ánh sáng, nên mọi thứ phụ thuộc vào hai thứ đó đều ngưng hoạt động. Sức mạnh của Athena không chỉ dập đi ánh sáng, mà cả động cơ, tai nạn có thể không tránh khỏi, nhưng vẫn chưa đến mức thảm họa đâu.”

Amakasu bắt đầu liệt kê hết những thứ vẫn có thể cháy hoặc phát ra ánh sáng — ngoài đèn điện, thì khí đốt và dầu cũng đã trở nên vô dụng.

Thế nhưng điện thoại cùng các thiết bị không dây, và vài vật dụng như điều hòa vẫn có thể hoạt động bình thường.

Bóng tối đã nuốt chửng từ một phần ba đến một nửa Edogawa, Koto và các quận Trung tâm Tokyo, giờ vẫn đang lan dần sang các quận ở bến cảng.

Dưới tầm ảnh hưởng của nó, tàu điện ngầm phía Đông Tokyo cũng đã rơi vào trì trệ.

“… Mặc dù đã đoán trước được, nhưng thế này cũng hơi quá đúng không?”

“Vì Athena không hẳn là một ác thần mang thù hận, nên cô ta dù có mang đến rắc rối nhưng cũng sẽ không có gì nghiêm trọng. Với sức mạnh của cô ta thì việc này cũng không tốn công mấy… vấn đề chỉ là không biết tình trạng này sẽ kéo dài trong bao lâu.”

Nỗi lo của Amakasu ngày càng hiện rõ.

Họ cần giải quyết chuyện này thật nhanh.

Yuri cũng bắt đầu băn khoăn.

Vài giờ trước, Kusanagi Godou đã đi gặp nữ thần Athena, nhưng đến giờ cậu vẫn chưa trở về. Thay vào đó, Athena đã đến được Tokyo.

Cô không chỉ lộ mình, mà còn ra mặt tàn phá.

Hành động đó thật quá bất cẩn. Chẳng phải có một Sát Thần Giả gần đây sao? Cô phải cẩn thận hơn một chút mới phải chứ?

“Trừ khi là Kusanagi-san đã thua Athena?”

Yuri cảm thấy khó chịu, lo lắng rằng điều gì đó như thế có thể xảy ra.

Mặc dù cậu có sức mạnh của Quỷ Vương, nhưng chẳng đáng tin tưởng chút nào — Godou trông chỉ như một bạn học đồng trang lứa của cô, chẳng có gì đặc biệt cả.

Trước khi gặp cậu, cô đã có hơi lo lắng, sợ hãi và thậm chí còn muốn trốn đi.

Nhưng sau đó thay vì lo lắng, cô lại nhẹ nhõm, và thậm chí còn lên lớp cậu, nhắc nhở cậu phải cẩn trọng hơn.

Đối với người khác giới, không hẳn, ngay cả với người đồng giới cô cũng chưa bao giờ có thái độ như thế.

Khi ở cạnh Godou, cô luôn cảm thấy thoải mái và rồi sẽ trở nên bất cẩn — như thể cô và cậu có một điểm chung gì đó.

Nhờ giác quan thứ sáu nhạy bén của mình, Yuri có thể biết được cô có thể hòa đồng với một ai đó ngay từ lần gặp đầu tiên.

Nghĩ đến chuyện đó, cô lắc đầu thật nhanh.

Godou chỉ là một tên bạn trai hèn hạ đối với người mình yêu, vậy nên cô không được phép gần gũi cậu. Đúng thế, chắc chắn là thế, ngay cả khi thế giới này có bị đảo lộn.

“—Đ-Đầu tiên chúng ta nên cố liên lạc với cậu ấy. Amakasu-san, anh cho tôi mượn di động được không?”

“Cứ tự nhiên. Nếu được, cô có thể yêu cầu cậu ấy giúp chúng ta đánh bại Athena được không? Chúng ta chẳng còn giải pháp nào khác cả.”

Anh thậm chí còn không chờ phản hồi mà đặt nhanh di động vào tay Yuri.

Không biết có phải do ảnh hưởng của Athena hay không, nhưng cái màn hình LCD có vẻ ảm đạm hơn bình thường. Nhưng theo Amakasu, các chức năng nghe gọi vẫn còn hoạt động bình thường.

Trước khi chia tay, Godou đã viết số điện thoại của mình vào một tờ giấy và đưa nó cho Yuri.

Vì cô ấy đã ghi nhớ nó, nên việc bấm số diễn ra rất nhanh… sau một vài hồi chuông, đã có phản hồi.

‘Ể~~?’

“Là tôi, Mariya đây. Kusanagi-san? Bây giờ, cậu đang ở đâu?”

Yuri hét lên khi nghe thấy giọng nói quen.

‘Ể… quanh khu Kasai Arakawa. Tất cả xe cộ và tàu điện ngầm ngừng hoạt động hết rồi. À đúng rồi, tôi cần phải nói với cậu, Athena đang chuyển hướng về phía Gorgoneion, bất cứ nơi nào cô ta đi qua sẽ làm tắt hết ánh sáng và lửa, nên hãy cẩn thận nhé.’

“Tôi biết rồi. Hiện cậu đang làm gì? Có phải Athena đã đến quận cảng rồi không!?”

‘… Hơi xấu hổ nhưng mà Athena mạnh hơn tôi. Tôi vừa suýt mất mạng.’

“Mất mạng!? Cậu có sao không? Nếu không thể đi được thì tôi sẽ đi—”

Yuri bắt đầu cuống lên.

Trực giác của Yuri cho cô biết đây không phải là một trò đùa, rằng Godou không phải kiểu người hay pha trò vào những lúc như thế này. Cô không chắc tại sao, nhưng đó là điều cô tin.

‘À, tôi không sao, đừng có lo lắng quá. Cậu có biết không? Cơ thể tôi bền bỉ đến mức khó tin. Không đời nào tôi lại chết một cách dễ dàng như vậy, ngoài ra tôi có thể dùng điều này để lừa mọi người nữa.’

“Lừa — xin đừng nói những điều ngu ngốc như vậy. Sau khi bị thương nặng, cậu vẫn chạy đi khắp nơi. Điều đó là quá liều lĩnh, ngay cả khi cơ thể của Kusanagi-san mạnh hơn người bình thường…”

Yuri không thể không ngừng lo lắng, và cuối cùng cũng định thần cho cậu.

Cô có cảm giác rằng điều gì đó có thể xảy ra nếu cô để cậu một mình. Tuy nhiên, lời tiếp theo của Godou đã làm giảm bớt lo lắng của Yuri.

‘Được rồi, nó sẽ ổn thôi vì tôi không phải là người bình thường, nên cậu không cần phải lo lắng lắm đâu. Nhưng có điều tôi cần cậu giúp đỡ. Nếu cậu muốn từ chối cũng không sao, nhưng hãy nghe tôi nói trước đã.’

“… Gì thế? Tôi có thể làm được gì?”

‘Ừm, chỉ có Mariya-san mới có thể giúp tôi việc này. Nhưng nó rất nguy hiểm, nên tôi mới cần hỏi ý của cậu — nếu có thể, hãy chờ và phục kích Athena.’

“Phục kích!?”

Phục kích [Dị Thần] quyền năng — Athena.

Đó là hành vi tự sát. Kusanagi Godou muốn gì ở cô.

‘Nếu Athena đến gần chỗ cậu, chỉ cần gọi tên tôi. Bằng cách này, tôi sẽ ngay lập tức bay đến chỗ của cậu — tôi nghĩ là vậy.’

“Bay?… Đó có phải là một trong những sức mạnh khác của Kusanagi-san?”

‘Phải, có lẽ vậy. Nếu ai đó biết mặt tôi và gọi cho tôi, thì tôi có thể bay đến bên người đó — tôi nghĩ đó là cách sức mạnh này hoạt động.’

“… Cậu lại tiếp tục nói những từ không chắc chắn như ‘có lẽ’ hoặc ‘tôi nghĩ’, tôi có nghe nhầm không vậy?”

Vì Yuri cảm thấy kỳ lạ về điều đó, nên cô đã hỏi Godou.

‘Ể, thực sự thì tôi cũng không chắc lắm, vì các điều kiện vẫn cần được xác minh và thậm chí không phải lúc nào nó đều có thể hoạt động. Nhưng có vẻ như chúng ta cần phải biết ngoại hình của nhau, nhận ra rằng đối phương đã rơi vào tình trạng nguy hiểm, và cả hai đều phải tiếp xúc với gió… Tôi nghĩ thỏa mãn những điều kiện này thì tôi mới sử dụng được.’

“Cậu chắc chứ?”

‘Tôi nghĩ vậy… tôi chỉ không biết bên kia phải đối mặt với nguy hiểm đến mức nào, nhưng việc đối mặt với một vị thần thì chắc là đủ để thỏa điều kiện.’

“Tại sao tôi lại đồng ý với một điều nguy hiểm và không chắc chắn như vậy!”

‘Vâng, tôi cũng nghĩ vậy. Xin lỗi vì đã yêu cầu một điều vô lý như vậy. Nhưng chúng tôi không thể nào mà bắt kịp Athena được, nên tôi mới cố gắng tìm một cách khác... cậu có gặp nguy hiểm gì không? Quên Gorgoneion đi, hãy tránh xa nơi đó và để Athena lại cho tôi.’

Godou thẳng thừng trả lời, khiến cho Yuri lại một lần nữa phải lo lắng.

Godou cũng không muốn làm điều này.

Nhưng nếu họ không dùng cách như vậy, sẽ rất khó để cậu đuổi kịp Athena, Yuri tới giờ mới nhận ra điều đó.

Nếu đó là điều cần phải làm, và đó là điều mà chỉ có duy nhất cô mới có thể làm—

Chẳng lẽ, cô phải làm điều này thật sao?

“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ đợi ở đây với Gorgoneion cho đến khi Athena đến… tôi chắc chắn sẽ gọi tên cậu. Cậu phải đến đấy nhé, tôi không muốn chết ở một nơi như thế này đâu.”

Chết, chắc chắn đó không phải là một lời nói quá.

Đối mặt với một [Dị Thần] quyền năng như vậy, không ai biết được chuyện gì có thể xảy ra. Có thể Yuri sẽ mất đi sự tỉnh táo khi nhìn vào ánh mắt của cô ta.

Đó là sự khác biệt giữa con người và các vị thần.

‘… Có thật không? Mariya-san, mặc dù tôi đã yêu cầu điều này, cũng đừng vội vàng mà đưa ra quyết định như thế.’

“Không còn cách nào khác, đúng không? Nếu có, cậu sẽ không đưa ra yêu cầu như vậy. Dù có đang gặp khó khăn, thì cậu cũng không phải là người thích tạo ra những trò đùa tàn nhẫn như thế này.”

‘Ể, tôi rất vui khi cậu nói điều đó, nhưng chúng ta chỉ mới gặp nhau hôm nay. Liệu có ổn không khi cậu tin tưởng tôi như thế?’

“Dù gì thì tôi cũng là Hime-Miko của Musashino. Tôi biết những điều như thế này — tôi chỉ giúp cậu lần này thôi, vì vậy hãy đến đây nhanh lên.”

Yuri ngắt ngang cuộc gọi mà không đợi câu trả lời.

Nếu cô nghe thêm bất kỳ lý lẽ nào từ cậu, thì sự kiên quyết của cô có thể bắt đầu lung lay.

Kusanagi Godou có giữ lời hứa của mình hay không? Trực giác của Yuri cũng không thể có câu trả lời.

Yuri đột nhiên ngẩng đầu lên.

Cô nhận ra rằng Amakasu và mọi người trong miếu đã tập trung xung quanh mình.

“… Yuri-san, cô đã trở nên thân thiết với Kusanagi Godou từ khi nào vậy?”

“Amakasu-san, làm ơn đừng đùa như vậy chứ. Làm sao mà chúng tôi lại có thể ‘gần gũi’ chỉ qua cuộc trò chuyện được. Dù sao thì, tôi phải mang Gorgoneion ra khỏi miếu.”

Đối mặt với sự ngạc nhiên của Amakasu, Yuri đáp lại một cách yếu ớt.

“Kusanagi-san có sức mạnh để quay trở lại đây, nhưng tôi phải trở thành người dẫn đường cho cậu ấy. Tuy nhiên, chúng ta không thể dụ Athena đến đây, chúng ta phải kéo cô ta đến một nơi nào đó ít người hơn — vì vậy mọi người, hãy lắng nghe những gì tôi nói sắp tới.”

Yuri ra lệnh với phong thái của một Hime-Miko.

Mặc dù cô nói một cách trang trọng, nhưng đó vẫn là một mệnh lệnh. Không có chỗ cho sự từ chối.

“Điều đó là quá nguy hiểm, hãy để tôi dụ Athena.”

Amakasu đưa ra đề nghị.

Dưới uy quyền của Yuri, tất cả mọi người đều giữ im lặng, ngoại trừ người đàn ông này.

“Không, Amakasu-san sẽ không thể gọi Kusanagi-san tới đây được. Chỉ có tôi mới có thể làm điều này, nên tôi phải đi một mình.”

Vì đối thủ là Athena, nên việc mang thêm người cũng vô ích. Nếu đi một mình thì ít nhất sẽ tránh được những thương vong không đáng có.

Yuri gượng cười khi cố gắng trấn an Amakasu.

“Mọi thứ sẽ ổn thôi, Kusanagi-san đã hứa là sẽ đến đây. Người đó chắc chắn sẽ giữ lời hứa của mình trong những tình huống như thế này, đó là những gì trực giác của tôi mách bảo.”

 

Phần 3

Yuri vội vã băng qua những con phố bị bao phủ bởi bóng tối.

Cô chỉ có thể dựa vào ánh trăng, ánh sao, và đôi mắt của cô cuối cùng cũng đã quen với bóng tối.

Bình thường ngay cả trong đêm thì nó vẫn sáng.

Dọc theo các khu phố thương mại, lúc nào cũng luôn có ánh sáng hắt ra từ cửa sổ của các tòa nhà cao tầng, cũng như nhiều đèn đường chiếu sáng trên đường đi.

Nhưng giờ đây, không có bất kỳ ánh sáng nhân tạo nào cả.

Bóng tối bao trùm toàn bộ khu vực này.

Nhìn xuống đồng hồ, đã là 11 giờ đêm.

Xung quanh không có một bóng người.

Nếu không tính công nhân làm ca đêm, số người dạo quanh trên các khu phố mua sắm vào ban đêm đều ít hơn nhiều so với ban ngày. Dân cư sống gần đây, và cả những người đang trên đường về nhà sau khi hoàn thành công việc tăng ca.

Chứ không trở nên lạnh lẽo và vắng lặng như vậy.

Mọi người đã ở trong nhà hoặc nơi làm việc, chờ đợi sự trở lại của ánh sáng.

Ngay cả khi họ ra ngoài, chỉ có một vực thẳm bóng tối vô tận đang chờ đợi họ.

Trong lúc mà ngay cả đèn pin cũng không hoạt động, người duy nhất dám đi lang thang bên ngoài chỉ có mình Yuri.

Những con đường vốn đã quen thuộc.

Bình thường, sẽ không có chuyện lạc đường, nhưng đêm nay thì khác.

Yuri bám tay lên tường và lan can để xác định phương hướng trước mắt, vẫn tiếp tục đi mặc cho không biết phía trước mình có gì dù chỉ cách vài mét.

Trong hoàn cảnh đó, ý thức về phương hướng của cô là hoàn toàn vô dụng.

Cô không thể nào biết được mình đang ở đâu.

Yuri tiếp tục bước đi như một người mù. Mục tiêu của cô là một nơi còn ít người hơn cả khu phố thương mại — Vịnh Tokyo.

Cô đựng Gorgoneion trong chiếc túi trên tay mình.

Chỉ mang theo thứ đó thôi cũng đủ khiến cô không thể thoát khỏi thành phố tối đen như mực này, nơi đã nằm trong lòng bàn tay của Athena.

Nhưng Yuri muốn đưa trận chiến giữa Kusanagi Godou và nữ thần đến một khu vực thưa thớt trước khi nó xảy ra. Cô tập trung toàn bộ suy nghĩ của mình vào việc này, và đó là điều duy nhất giúp cô đi qua những con đường tăm tối.

Vì Yuri vẫn mặc trang phục miko, nều là bình thường thì nhiều người tò mò sẽ hướng ánh nhìn vào cô.

Nhưng lúc này đây, không có bất kỳ cặp mắt tò mò nào.

Yuri đột nhiên cảm thấy một cảm giác cô đơn không thể nào giải thích được, giống như lúc này đây khi cô băng qua đường.

Trước tình trạng này đã khiến tất cả mọi người bỏ xe lại để chạy trốn, nên cô cũng không cần bận tâm đến luật giao thông.

Tuy nhiên, một giọng nói của ai đó phát ra từ phía sau khiến Yuri phải dừng lại.

“—Ngươi, Miko đang phục vụ một vị thần mà ta không biết đến, hãy giao bảo vật [Rắn] ra đây.”

Màn đêm trở nên tĩnh lặng.

Sự yên tĩnh và vắng lặng đến dị thường.

Giọng nói vang lên như cơn gió đêm lạnh lẽo, không hề làm bóng tối bị khuấy động dù chỉ một chút.

“Tên ta là Athena. Con gái của thần Zeus, kẻ lãng du từ bên kia bờ biển, đến để lấy lại [Rắn] trong tay ngươi. Gửi lời xin lỗi của ta đến như một sự hối tiếc vì đã mạo phạm đến những thánh thần ngoại quốc.”

Sự hiện diện đầy thánh khí, từng bước tiến lại gần hơn.

Yuri nhìn xung quanh.

Chỉ cần liếc mắt một cái là cô có thể nhận ra người đang từ từ đến gần mình chính là Athena.

Đắm mình trong ánh trăng, nữ thần trông nhỏ người và mảnh mai, nhưng lại tỏa ra uy lực phi thường.

Mái tóc đung đưa trong gió đêm, mang đến những dự cảm không lành về tai ương.

Từng sợi tóc bạc lấp lánh như vô số những con rắn ngoe nguẩy trong mắt Yuri.

“[Rắn] cổ đại — cuối cùng đã tìm thấy ngươi, nhờ nó ta sẽ trở lại làm Athena của ngày xưa, một Athena uy quyền. Nào Miko, hãy truyền câu chuyện về sự thức tỉnh của bộ ba nữ thần trong một cơ thể đến tai của những thế hệ mai sau.”

Athena dang lòng bàn tay nhỏ bé về phía trước.

Chỉ với động tác đó, chiếc túi trong tay Yuri bật ra, Gorgoneion bên trong ngay lập tức bay đến tay Athena.

“[Rắn] cổ đại, cuối cùng ta đã lấy lại được quá khứ của mình.”

Athena mỉm cười.

Dù bị bóng tối vây quanh, Yuri vẫn có thể cảm nhận rõ niềm vui sướng của cô.

Rồi vị nữ thần bắt đầu hát vang át đi đêm đen:

Ta hát, bài ca ca ngợi ba nữ thần. Dung nạp đất, trời cùng bóng tối, hòa mình vào trí tuệ.

Ta hát, giai điệu của vị nữ thần bị phế truất, sinh ra như một nữ thần nhưng lại bị coi như loài rắn của sự ngăn cấm, ta hát lời khóc than của nữ thần.

Ta hát, bản hòa ca của vị nữ thần bị tổn thương, bị ruồng bỏ bởi người cha đáng kính đã đày đọa vợ mình.

Ta là Athena, con gái thần Zeus, là người bảo hộ thành Athens, là biểu tượng cho sự vĩnh hằng.

Thời cổ xưa, là đất mẹ nuôi dưỡng vạn vật!

Thời cổ xưa, là nữ hoàng bóng đêm của thế giới tâm linh!

Thời cổ xưa, là hào quang từ nữ thần trí tuệ!

Ta cầu cho Athena sẽ sớm trở lại thành Athena của thời cổ xưa vĩ đại!

Như một bài thánh ca, một lời cầu nguyện, hay là một sự ca tụng.

Bài thánh ca tiếp tục, dáng hình Athena cũng dần thay đổi.

Chiều cao của cô tăng lên, tay chân vươn dài, và vẻ ngoài nhỏ bé của một cô bé nhường chỗ cho một thánh nữ tuyệt diệu.

Sự tươi trẻ biến mất khỏi cơ thể cô.

Biến thành một thiếu nữ tầm mười bảy, mười tám tuổi, bộ trang phục hiện đại đã chuyển sang y phục trắng thời cổ đại.

“Athena… bất diệt—!”

Ở khoảng cách gần như vậy, bản năng của Yuri nhận ra bản chất thật của Athena.

Đó là hậu duệ của đất mẹ.

Là người thống trị chết chóc và u ám.

Là nữ thần bị ruồng bỏ của đất, trời và bóng tối.

Ngay cả khi như vậy, cô vẫn phải phản kháng lại, bởi thành phố này không thuộc sở hữu của các vị thần, mà là do con người xây dựng, là một sản phẩm của nhân loại.

“Athena! Xin đừng nói những điều nhảm nhí nữa. Người vẫn còn đối thủ ở đây!”

Yuri lờ đi cơ thể đang run rẩy vì sợ hãi của mình, dõng dạc thách thức một vị thần và hét lên bằng toàn bộ sức lực của mình.

“Ah, một Miko, lời của ngươi làm ta thích thú. Nói tên hắn ra đi, có thể ta và ngươi đang cùng một suy nghĩ.”

“Đối thủ của người là hiện thân của Sát Thần Giả, người được mệnh danh là vua của giới pháp sư — Kusanagi Godou! Cho đến khi nào người đánh bại được cậu ta, thì đừng bừa bãi gây rắc rối.”

Trước một Athena đang hào hứng, Yuri cố kìm đi nỗi sợ hãi.

Từ nhỏ cô đã được giáo dục như một Hime-Miko, cô hiểu sức mạnh của thánh thần hơn bất cứ ai. Cho dù vậy, bây giờ cô vẫn cứ đang dõng dạc:

—Không.

Cô run rẩy không phải vì cô sợ hãi.

Mà bởi vì nhiệt độ xung quanh đang giảm, với cô đang đứng gần Athena, người đã nắm trong tay Gorgoneion.

Đối mặt với sự giá lạnh nơi địa ngục của nữ thần, Yuri đang cận kề bờ vực của cái chết.

“À… ta xin lỗi nhé. Mặc dù ta đã nắm được sức mạnh cổ đại, nhưng vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được nó.”

Giọng nói của Athena chứa đầy sự giễu cợt.

So với lúc trước, linh lực bên trong cô đã tăng lên đáng kể.

“Tuy nhiên, ngươi không phải người đầu tiên đón nhận hơi thở của cái chết. Kusanagi Godou cũng đã trải nghiệm, nếu hắn đã có thể thoát chết, ta nghĩ ngươi cũng vậy—”

“Nếu là như thế thì quả thật là tốt quá. Người đó vẫn sống. Vì tôi, để bảo vệ tôi, cậu ấy chắc chắn sẽ đến! Cứ chờ mà xem!”

Hai chân cô đã run tới mức không đứng nổi.

Nhưng cô vẫn cố trụ lại bằng hết sức của mình.

Cô đã không nhận được câu trả lời cuối cùng của Kusanagi, cô đã cúp máy trước khi cậu kịp đáp lại.

Thêm nữa, cô không hề biết cậu có thể sử dụng được khả năng của mình hay không.

Nếu có thể, Kusanagi Godou sẽ bay đến đây. Bằng không, cô sẽ chết trong vô vọng.

Rồi sẽ ra sao? Cô có nên tin cậu không? Có đáng không?

Bỏ ngoài tai những nghi ngờ, Yuri hét lên bằng toàn bộ sức lực của mình:

“Kusanagi-san! Kusanagi Godou! Hãy đến đây! Athena và tôi đang ở đây! Hãy nhanh lên — tôi rất cần sức mạnh của cậu ngay lúc này. Nhanh lên!”

Gió bắt đầu thổi.

Những làn gió đêm êm ả nhanh chóng hóa thành những luồng gió nhẹ, rồi hòa vào nhau thành một cơn lốc mạnh mẽ.

Athena sửng sốt.

Bóng hình đang hiện hữu bên trong cơn lốc đó.

—Kusanagi Godou.

Kusanagi Godou đã đến đây bằng những cơn gió.

Khi Yuri nhìn như thể bị hút vào đôi mắt sắc lạnh của cậu.

Cặp mắt của vị Quỷ Vương ngang tuổi với cô, cô đã ngã quỵ xuống trên hai đầu gối đã kiệt sức.

Nhưng kỳ lạ là Yuri không còn lo lắng gì cả.

Dù cậu chưa có chững chạc, kể cả là rất phiền phức, cậu vẫn sẽ làm những gì phải làm.

Bảo vệ những kẻ yếu thế, cứu bạn bè ra khỏi hiểm nguy — nếu thiếu những ý chí như vậy, một người thường sẽ không thể nhận danh hiệu Campione.

Godou đã đến.

Đó là trực giác của Yuri, và cô bình tâm gật đầu về phía cậu, với sự tin tưởng tuyệt đối.

 

Phần 4

Trước đó, Godou đã có mặt tại sân ga Tây Kasai.

Athena đang tìm kiếm bảo vật Gorgoneion, vậy nên chắc chắn cô ta sẽ đi về phía Miếu Nanao, nên cậu đành ngồi lên chiếc xe điên của Anna một lần nữa, mong sẽ trở về được Tokyo thật nhanh. Thế nhưng…

Khu vực Kasai cũng đã chịu ảnh hưởng của Athena.

“Tôi vừa mới chợp mắt được một chút mà mọi thứ đã như thế này rồi, đúng là một nữ thần phiền toái.”

Godou phàn nàn.

Trong không gian bị bao trùm bởi bóng tối này, các thiết bị chiếu sáng và xe hơi đã trở nên vô tác dụng.

Khi xe đã đến rìa Kasai, Anna phanh gấp chiếc xe lại một cách đầy điêu luyện. Mặc dù mới chỉ vừa thoát chết, Godou vẫn phải tiến bước.

Xe cộ nằm bừa bãi xung quanh, tất cả đều dừng lại, trở thành những cái hộp thép có gắn bánh xe.

“Ể, nói đến quan hệ giữa cú và Athena… vì chúng là loài chim tượng trưng cho tri thức nên mới được coi là sứ giả của nữ thần trí tuệ… đúng không?”

Một cái bóng nhỏ liệng qua lúc Godou nhìn qua cửa sổ.

Do tầm nhìn trong đêm rất tốt, cậu biết đó là một con cú.

Hầu hết người Nhật chỉ nhìn thấy loài chim này qua tranh ảnh hoặc là ti vi, nên chắc chắn chúng được nữ thần tóc bạc triệu hồi đến.

Athena cũng có biệt danh là ‘Nữ thần rực rỡ’.

Có nghĩa là ‘người có cặp mắt sáng’.

Nhưng cuối cùng Godou cũng hiểu ra biệt hiệu đó có nghĩa là ‘người sở hữu cặp mắt cú’.

“Không chỉ thế đâu. Người cổ đại cho rằng cú đêm là hiện thân của thần chết, đi từ địa ngục đến nhân giới. Thế nên chúng cũng là thuộc hạ của Athena, người từng là nữ thần của thế giới bên kia.”

Erica đáp thẳng thừng.

… Thì ra là thế. Godou cảm thấy như cậu chỉ là một thí sinh biết có một nửa đáp án thôi vậy.

“Anh không thể đánh bại Athena với kiến thức ở cấp độ này đâu. Chúng ta quá gấp rút, em dạy anh vẫn chưa đủ.”

“K-Không, thôi được rồi, giờ đang quá thảm họa rồi.”

Godou vội vã xích ra khỏi Erica đang bất mãn.

Nhờ có cô, Godou đã học được khá nhiều kiến thức về Athena.

Các thông tin được truyền vào tâm trí cậu nhờ thuật [Khai Sáng] sẽ dần biết mất, nhưng phải qua một ngày liền, nên hiện tại đó không phải là vấn đề.

Mà vấn đề lại là thông tin vẫn còn thiếu.

Từng đó là có thể triệu hồi hóa thân [Chiến Binh] nhưng chưa hoàn chỉnh, và sẽ không thể phát huy hết sức mạnh của [Kiếm].

Hơn nữa còn là do chiếc xe rung lắc dữ dội khiến cậu không tài nào tập trung mà học được.

“Dù sao thì, Anna-san, tôi sẽ xuống ở đây luôn, cảm ơn chị rất nhiều.”

Godou nói khi cậu mở cửa xe và bước ra.

Cậu sẽ tới Nanao ngay cả có phải vác bộ, nó còn tốt hơn là phải ngồi trên xe.

“Được rồi, chúc cậu may mắn nhé. Godou-san, xin hãy trở về an toàn. Nếu được vậy, tôi sẽ tự tay nấu những bữa ngon cho cậu.”

“Tôi sẽ mong chờ lắm, trông cậy cả vào chị nhé.”

Anna mỉm cười tạm biệt, cô quả thực là một nữ hầu phục vụ hiệp sĩ.

Ngay cả trong tình hình thế này, cô cũng không chảy một giọt nước mắt, chỉ có nụ cười chân thành hứa hẹn cho lần gặp sau.

“… Em sẽ nói luôn, nếu anh muốn ăn đồ Arianna tự tay nấu thì anh sẽ phải đi một mình, em sẽ không dính theo đâu.”

Erica nói sau khi theo Godou ra khỏi xe và đi bên cạnh cậu thản nhiên như thể sẽ không xoay chuyển quyết định của mình.

Tông giọng nghiêm túc của cô làm Godou rung động.

“Tôi nhớ cô từng bảo là chị ấy không hầm được rau mà nó có tệ đến mức ấy không?”

“Không đâu, Arianna nấu ăn ngon lắm, nhưng nếu là hầm thì nguy to, anh sẽ có một trải nghiệm chưa từng có. Và để mừng chiến thắng của anh, chắc chắn đó sẽ là một món hầm.”

Erica, người chả sợ thần hay quỷ, lại e dè trước bữa ăn của Anna.

Có lẽ nó phải thật sự nghiêm trọng lắm.

Nhưng, thay vì lo lắng về một bữa ăn trong tương lai thì họ nên quan tâm đến tình hình hiện tại thì hơn. Erica và Godou đang tiếp tục bước đi, chẳng ai thèm bận tâm đến bóng tối xung quanh.

“… Dù sao thì, có vẻ như Athena đã bắt đầu rồi.”

“Chắc là vì cô ta đã thắng được một lần, nên cô ta nghĩ không cần cảnh giác với anh nữa.”

Cặp đôi tản bộ xuống con phố đen, chuyến hành trình vô cùng nhàm chán.

—Hoặc không.

Khi Erica tiến lại gần Godou hơn, cậu ngay lập tức rút lại suy nghĩ đó. Vì dính với người này không thể nào mà nhàm chán được.

“Để ngăn chặn sự tàn bạo của Athena, chúng ta nên chuẩn bị nhiều hơn cho hóa thân [Chiến Binh]. Hãy tiếp tục việc ban nãy đi.”

“Không cần! Như vậy là đủ rồi. Cô thấy đấy, tôi không muốn chiến đấu, tôi chỉ muốn đàm phán để đuổi cô ta đi, vậy nên tôi chỉ cần khiến cô ta kiêng dè tôi là được rồi.”

“Anh đang quá ngây thơ rồi đó. Anh nghĩ Athena sẽ quan tâm đến mấy thứ vũ khí không thể giết cô ta à?”

“Nếu như cô thực sự thấy vậy thì nói cho tôi biết thêm về Athena đi.”

“Không, phiền phức lắm. Godou, sao anh không nói là anh muốn đôi môi của em cho rồi, hãy hôn thật say đắm, làm em rung động đi. Nào, nhanh lên~~”

“Không đời nào, sao mà tôi có thể nói ra những thứ đáng xấu hổ ấy chứ! Nếu kẻ thù muốn gieo rắc tai ương xuống đường phố, chúng ta có thể dùng [Bạch Mã], hoặc là dùng cách nào đó khác!”

Trước đó, trực giác của Godou đã mơ hồ chỉ về hướng Đông.

Đó là thứ bản năng giống như của loài chim di cư.

Điều này có thể làm cho hóa thân thứ ba của Verethragna có thể kích hoạt. Nhưng dù vậy, đó cũng là một sức mạnh mà cậu không muốn dùng, bởi vì nó quá mạnh.

Vì thế nên cậu mới điềm đạm từ chối mấy trò của Erica.

Mặc dù có nhiều vũ khí hơn sẽ tốt hơn. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ để vực dậy tinh thần của Kusanagi Godou, nó cũng chỉ có thể sử dụng khi nắm chắc phần thắng.

—Hai người tiếp tục trò chuyện trong lúc bước đi.

Khi cả hai bước chân tới nhà ga Tây Kasai, họ nhận ra nơi này còn náo loạn hơn bình thường.

Đây là nơi tụ tập đông người nhất.

Vì tàu điện đã ngưng hoạt động, nên số người mắc kẹt bắt đầu mất bình tĩnh.

Không ai biết vì sao điện bị ngắt, tuyến Đông - Tây và Sobu đều tạm thời trì trệ, trong khi nhân viên nhà ga và nhân viên an ninh cố gắng trấn an qua loa.

Người người tập trung lại để cố nghe được lý do.

“Cúp điện, đó là lý do họ dùng để giải thích.”

“Quên đi, ít nhất là radio và điện thoại vẫn hoạt động, nhưng nếu xảy ra ở Ý và Châu Âu thì sẽ giải thích ra sao?”

Những vị thần giáng thế và hiện thân luôn mang đến những hiện tượng kỳ lạ. Đối với những người bình thường không biết gì về pháp sư, đây không khác gì một thảm họa.

“Họ có thể thông báo đó là lốc xoáy, động đất, hoặc virus bùng phát, rồi cảnh báo mọi người ở trong nhà. Nhưng có giải thích ra sao thì mọi người vẫn luôn cảm nhận được bất thường, ngay khi cả họ đã bình tĩnh.”

“Linh cảm sao?”

“Châu Âu — đặc biệt là Nam Âu, Đông Âu và Anh là những nơi pháp thuật lan rộng, còn được coi là quê hương của các Quỷ Vương. Nếu như [Dị Thần] hoặc Sát Thần Giả xuất hiện thì tin tức sẽ lan ra rất nhanh, bởi sẽ có cả tấn sự kiện dị thường.”

Ngay cả ở Châu Âu, pháp sư cũng không dám công khai phơi bày sự thật.

Nhưng hầu hết các thành phố đều có các tổ chức bí mật tương tự như [Thánh Giá Đồng Thiếc Đen] của Erica, và hầu hết những cá nhân có liên hệ với pháp thuật đều gia nhập một trong những tổ chức đó.

Trong thành phố có rất nhiều người biết cách liên hệ với các tổ chức này.

Erica nói rằng họ sẽ phổ biến kiến thức để nhận biết các pháp sư khác, cũng như nỗi kinh hãi đối với các vị thần và Sát Thần Giả qua các câu chuyện đô thị và văn hóa dân gian.

“Nhưng Tokyo rồi sẽ trở thành như Châu Âu đúng không? Godou đã ở đây, và bây giờ một [Dị Thần] đã đến.”

“Tôi không muốn người dân Tokyo biết những chuyện như vậy.”

Godou đáp bâng quơ, cố lục lọi xem còn đường tắt nào đến Miếu Nanao không.

Chẳng có phương tiện nào di chuyển được hết, cậu chỉ có thể dựa vào sức mạnh của Verethragna.

“… Dĩ nhiên sử dụng [Gió] là tốt nhất, nhưng tôi vẫn chưa hoàn toàn hiểu nó, nên tôi không muốn dùng đến.”

Verethragna là một vị thần chiến thắng, cũng là vị thần thống trị các vị vua.

Dưới sự thờ phụng rộng rãi của triều đại Parthia và Sassanid [15] ở Ba Tư cổ đại, Verethragna đã trở thành một vị thần bảo trợ cho nhân dân. Tuy nhiên, hóa thân đại diện cho ông nhiều nhất là [Gió].

Người biến thành gió để bảo vệ người dân — đặc biệt là các lữ hành.

Người ta nói rằng dân Ba Tư cổ đại thường thỉnh cầu Verethragna phù hộ cho một chuyến đi an toàn, hoặc đặt tượng tạc ông trên đường phố để cầu bình an.

“Ai có thể triệu hồi anh bằng sức mạnh [Gió]?”

“Tôi nghĩ là Mariya-san mới có thể, mặc dù tôi không muốn lôi cô ấy vào rắc rối. Tôi nên làm gì đây…!?”

Ngay khi vừa đáp lời Erica, thì điện thoại Godou đổ chuông.

“Ể?”

‘Là tôi, Mariya đây. Kusanagi-san, giờ cậu đang ở đâu!?’

Khi vừa mới nhắc đến Mariya, người đó đã gọi ngay cho cậu.

Sau khi thông báo xong về tình hình của mình, cậu mới hỏi xem Mariya có thể giúp được không, và cô bất ngờ đồng ý.

Mặc dù đang dựa dẫm vào Mariya, cậu chỉ có thể chấp nhận cho thành công xảy đến. Cậu không thể thất bại bởi trách nhiệm sẽ vô cùng nặng nề.

“Có phải con ả đó gọi không?”

Erica hỏi Godou đang còn rủ rũ.

“Đừng gọi là ‘con ả đó’, tên cô ấy là Mariya Yuri, nói cho đúng vào.”

“Biết rồi, biết rồi… tên cô ta là Mồi Nhử. Em không nghĩ cô ta lại can đảm đến thế đâu.”

“Cô coi là can đảm nhưng tôi nghĩ nó giống trách nhiệm của cô ấy hơn… giờ tôi đang hối hận đây. Đáng lẽ ra tôi không nên nói. Nếu cô ấy chết thì tôi sẽ phải đóng một cây thánh giá vào lưng sống hết phần đời còn lại mất.”

Cậu có thể tưởng tượng ra một Mariya Yuri đang thở hắt với trọng trách mang nặng trên lưng.

Đó là bởi vì cô ấy là một cô gái rất nghiêm túc và có tinh thần trách nhiệm cao.

Mặc dù cả hai chỉ mới gặp nhau trong thời gian ngắn, nhưng cậu hiểu rất rõ điều đó.

“Mà này Godou, em nghĩ nhân tiện nên nói với anh chuyện này. Mặc dù nhìn như thế nào đi nữa thì em rất hào phóng và cởi mở.”

“Gì hả? Giờ không có thời gian mà tán phét đâu.”

“Em chỉ lo cho sự hào phóng của em thôi. Mặc dù anh là người yêu em, em vẫn có thể nhắm mắt làm ngơ nếu như anh muốn có thêm một người yêu khác. Anh vẫn còn trẻ, thu hút người khác giới cũng không có gì lạ.”

Erica nói vô cùng ngớ ngẩn.

‘Cô ta đang nói gì đây không biết?’

“Chờ chút. Tôi thậm chí còn không có vợ… Cô nói thẳng ra xem nào?”

“Rồi em sẽ nói thẳng, anh nên cố gắng biến cô gái Mariya đó thành người yêu thứ hai của anh. Cô ta là một tiềm năng hiếm có lắm đấy, khá hợp với anh, chưa kể còn rất can đảm, anh nên dành thời gian mà tìm hiểu cô ta, có hiểu không?”

“… Cái gì?”

Godou cứng đờ người và nhìn Erica không chớp.

Ác quỷ tóc vàng này đang hoàn toàn nghiêm túc.

“Hiếm nhà tiên tri nào có linh lực mạnh như thế đâu… sau này nếu chúng ta phải chiến đấu với một vị thần không rõ tên tuổi, thì linh lực của cô ta sẽ hữu dụng lắm đấy. Cô ta có tài năng để giúp anh sử dụng [Kiếm] hiệu quả hơn, nên đừng có mà để mất cô ta.”

“Đừng có bỡn cợt nữa! Sao mà tôi có thể yêu cầu Mariya làm như vậy được?!”

“Em thực sự nghiêm túc đấy, không ai lại đi đùa trò cũ rích thế đâu? Ah, em khẳng định luôn cô ta chỉ có thể là người yêu thứ hai của anh mà thôi. Dù là khi nào và là ai đi nữa, thì người số một của anh luôn là em — Erica Blandelli, nhớ không? Anh mà quên, em không tha cho anh đâu.”

Erica cằn nhằn khi đưa tay nắm lấy tay Godou.

‘Không hiểu vì sao, mình có cảm giác như bị còng tay vậy.’

“Nếu anh mà quên… em chắc chắn sẽ giết anh, nên ‘không được phép quên’. Em có thể hào phóng, nhưng không có kiên nhẫn đâu.”

Erica nói, mỉm cười nhẹ nhàng.

Không phải là nụ cười quỷ quái bình thường, mà là một nụ cười hoàn toàn ngây thơ.

Godou thấy nụ cười đó thật chết người, nó trong trẻo đến độ làm cậu cảm giác sắp mất sạch sự phòng vệ.

“Ể, đợi đã. Không phải cô từng cố giết tôi trước đây sao!”

“Đó là trò chơi thôi mà. Em mà ghét anh thật thì em lấy mạng anh lâu rồi. Anh không có đường lui đâu, một nhát chết luôn ấy. Hiểu không?”

Erica xáp lại gần hơn nữa trong khi cô đang nói.

Godou vội vàng đẩy Erica sang một bên, một hành động thiếu chín chắn khiến nỗi sợ hãi lấn át lương tâm.

“Đ-Đừng nói những điều ngu ngốc như thế và mặc cứ kệ tôi. Giờ tôi sẽ kích hoạt [Gió]. Vì tôi chưa quen với hóa thân này nên tôi cần phải tập trung.”

Godou ngồi lên lan can gần đó.

Cậu nhắm mắt lại và tập trung ý thức.

Cậu phải khiến cho đôi tai nhạy hơn bao giờ hết, không được bỏ sót bất kỳ một âm thanh nào.

Một người đàn ông trung niên đang chửi thề vì tàu điện dừng lại.

Một đứa bé đang khóc.

Những người ở gần đó đang vỗ về đứa bé.

Một người trình báo toàn chuyện không đầu không đuôi với cảnh sát.

—Godou bỏ qua những tiếng nói đó. Cái cậu cần nghe không phải là chúng, mà là một giọng nói rất xa xôi, giọng nói mà cậu cần phải bảo vệ.

‘Làm sao mình có thể để một người đàng hoàng và tốt đẹp như thế bỏ mạng? Mình phải cứu cô ấy, mình phải nghe được tiếng cô ấy gọi mình.’

‘Điều mình cần nhất lúc này là sự tập trung. Sự tập trung cao độ nhất, để không một giọng nói nào bị bỏ qua.’

‘Mình phải thành công.’

Cậu chưa từng thua một ai kể từ khi chơi bóng chày.

Có nhiều người đánh tốt hơn cậu, có nhiều tay chơi homerun thạo hơn, nhưng cậu thường đánh ở vị trí thứ tư, một trong những vị trí quan trọng làm nên chiến thắng.

Bước lên thảm khi đến lượt đánh.

Biến những điều không thể thành có thể, tập trung tất cả và tiến về phía trước ngay cả khi khó khăn là không thể vượt qua…

‘Kusanagi-san! Kusanagi Godou! Hãy đến đây! Athena và tôi đang ở đây! Hãy nhanh lên — tôi rất cần sức mạnh của cậu ngay lúc này. Nhanh lên!’

Cuối cùng Godou cũng bắt được giọng nói đó.

Một tiếng hét từ rất xa.

Cậu đứng lên, điều kiện đã được thỏa mãn.

Hóa thân đầu tiên của Verethragna, [Gió].

Huyền thoại kể lại rằng, một vị thần chiến tranh xuất hiện từ trong một cơn gió hung tợn trước nhà tiên tri Zarathustra [16] và nói với ông: Ngươi là kẻ mạnh nhất, là kẻ dẫn đầu đội quân bất khả chiến bại, có thể tiêu diệt bất cứ con người hay ác quỷ nào dám cả gan chống lại.

“Đi thôi Erica! Bám chặt vào!”

Godou gọi đồng đội của mình đến trước khi cậu biến thành hiện thân của [Gió].

Cơn gió cuộn như lốc xoáy dưới chân cậu.

Cậu nắm lấy tay Erica khi cô nhảy qua, và cả hai bay vụt lên không trung.

 

“—Ngươi vẫn còn sống, không phải, cuối cùng thì ngươi đã thức tỉnh, Kusanagi Godou, cùng sức mạnh thật sự! Giờ ngươi mới xứng đáng là kẻ thù không đội trời chung với ta! Kẻ được gọi là Quỷ Vương!”

Cậu có thể nghe thấy giọng nói như đang cầu nguyện của Athena, cũng đã vài giờ kể từ lần cuối cùng cậu nghe thấy nó.

Và khi cơn gió tan đi, Godou và Erica đang đứng trên một con đường lạ.

Trước mặt họ là một Yuri mỏng manh yếu đuối và một cô gái với mái tóc màu bạc.

… [Dị Thần] Athena.

Chỉ bằng một cái liếc mắt Godou đã nhận ra trước mặt mình là Athena đã lấy được Gorgoneion.



-Chú thích-

[1]Plato: Nhà triết học cổ đại người Hy Lạp.
[2]Timaeus: Tác phẩm của Plato gồm Scrates, Tiameus of Locri, Hermocrates, và Critias.
[3]Herodotus: Nhà sử học Hy Lạp, được gọi là ‘Cha đẻ của Lịch Sử’.
[4]Heracles: Còn được gọi là Hercules, con của Zeus và là vị anh hùng vĩ đại nhất Hy Lạp.
[5]Ba’al: Một tước hiệu Xê - Mít nghĩa là “Kẻ Thống Trị” hoặc “Thần”.
[6]Canaan: Một vùng đất cổ đại trong kinh thánh thuộc vùng Levant, gần giống Israel ngày nay.
[7]Khiên của Athena: Athena lấy cái đầu bị cắt đứt của Medusa hợp vào tâm tấm khiên của cô, Aegis.
[8]Eru: (hoặc Enu) là vị thần tối cao của người Canaan, cha của Ba’al và đấng sinh thành của vạn vật, là nguyên bản của tất cả những vị thần tạo ra sự vật của tôn giáo vùng Levant, bao gồm đạo Do Thái (`l/el/il là các từ có nghĩa là ‘chúa’ trong ngôn ngữ Xê-Mít, được thấy trong nhiều tước hiệu như tên của một vài thiên thần).
[9]Ogmios: Là thần hùng biện của Celtic, người có thể trói người khác chỉ bằng dùng lời lẽ và được cho là có dáng người giống Hercules.
[10]Artemis: Là vị thần săn bắn, hoang dã và sinh đẻ.
[11]Ogoun: Là thần thợ rèn, săn bắn, chính trị và chiến tranh của tín ngưỡng của tộc người Yoruba (Nigeria) và người Haiti.
[12]Tezcatlipoca: Là vị thần trung tâm của hoãn loạng, cai trị, cám dỗ, sắc đẹp, chiến tranh và xung đột.
[13]Susanoo: Là vị thần biển và bão tố của Nhật Bản.
[14]Vishnu: Là vị thần tối cao của nhánh Vaishnava của đạo Hindu.
[15]Triều đại Parthia và Sassanid: Những triều đại của Ba Tư ở Trung Đông trong khoảng thời gian từ 247 TCN – 224 SCN (Parthia) và từ 224 SCN – 651 SCN (Sassanid) trọng tâm quanh Iran ngày nay, thường cạnh tranh với La Mã sau đó là Đế Quốc Byzantine (Đông La Mã).
[16]Zarathustra: Còn gọi là Zoroaster, người sáng lập Hỏa Giáo Ba Tư, từng thống trị Trung Đông như một trong những tôn giáo lớn nhất thế giới, sau này được thay bằng đạo Hồi.

Bình luận